There is information about our campaign No U on globe and map worldwide

https://www.livenguide.com/status/2450-le-trung-tinh.html#status-2450

There is information about our campaign No U on globe and map worldwide. Cheers! Thank you chị Trần Thị Diễm Châu for sharing.

“Trước đây vào tháng 9/2017, Bảo tàng Hoàng gia Greenwich của Anh cũng đã phải dừng bán các quả địa cầu trên đó có in đường lưỡi bò mà Trung Quốc đặt ra để tuyên bố chủ quyền trên hầu hết Biển Đông. Bản đồ trên các quả địa cầu được bày bán trong cửa hàng của bảo tàng Anh cũng ghi Hoàng Sa và Trường Sa – hai quần đảo mà Việt Nam có tuyên bố chủ quyền – bằng tiếng Trung Quốc chứ không phải bằng ngôn ngữ trung tính là tiếng Anh, theo TS Lê Trung Tĩnh của Quỹ Nghiên cứu Biển Đông.

Ông Tĩnh đã viết một bức thư gửi bảo tàng này trong đó chỉ ra sự phi pháp của đường chữ U và là nguyên nhân gây ra ra căng thẳng và tranh chấp trong khu vực. Theo vị TS này, bảo tàng Anh sau đó cho biết họ sẽ không mua các quả địa cầu đó nữa.”
https://www.voatiengviet.com/a/them-mot-vu-nham-lanh-tho-trung-quoc-va-viet-nam-tren-dia-cau/4547552.html?nocache=1

Thank you everyone for your warm words to me on the occasion that I got my Chartered Engineer

https://www.livenguide.com/status/2446-le-trung-tinh.html#status-2446

Thank you everyone for your warm words to me on the occasion that I got my Chartered Engineer. I feel the need to share a few quick words as a thank to everybody and some reminders to myself of this achievement, keeping in mind that it is just a humble one that every engineer can get with some work and motivation.
It was such a sweet surprise this morning. In fact I had known that I got the Chartered Engineer nomination a few weeks ago. But the official letter just came to my company and received by my line manager a few days ago. He had kept it as a secret and just given it to me this morning during the company meeting, giving me the chance to be congratulated in front of many colleagues.

What I retain the most of the process to become Chartered is that I was required to write a lot of essays on different aspects of the engineer career, from my professional experiences to my approaches to managing and leading, from my respect of values like integrity to my understanding of sustainable development.

WRITING A LOT MORE:
English style is a little bit different to French one. In England we are asked us to write a lot more, particularly about ourselves. Sometime it seems a little bit pompous to write about self. But believe me, you will see that it helps. Writing helps you remind what you have done, helps you value yourself better and respect what you have achieved, however big or small it is. And writing helps you arrange your idea better and spread it out more logically and eloquently.
It is by writing down that it comes again to my mind the time when I arranged the project workforce so that my French colleague in Paris can stay at home with his new born child a few more days. Or on the other occasion I have passed the nights with workers when we poured concrete in Hanoi Viet Nam. Or the way that I led the team to respond to a very urgent demand in Arabia Saudi, by optimizing the production of drawings by colleagues in India.
They are all very common experiences that all engineer can go through. But by writing them down we have more chance to remember and value what we have done. And writing to become Chartered give us that opportunity.

INTEGRITY:
One essay is about the value of integrity, kind of how do you understand this value and engaged yourself to respect it? I remember that I have put down that integrity is not only a value that we should respect because of ourselves (yes we do need to respect integrity for ourselves’ best in and out of soul), but also as a manager, leader, we have the uttermost responsibility to be an example. Put it simply our integrity is not only ours, but it is of the company and the organization that we belong. And the nearer we are to the position of leader, that we will always be one day, the more we need to protect the value of integrity.
Writing these lines I think that I was somehow influenced by my thought on the political situation in Viet Nam. I believe deeply that leaders have to be themselves honest and trustful prior to requesting these values from their lower rank officers. Lead by example is the most efficient way. Unfortunately in Viet Nam officers tend to be corrupted at low level and become even more when they climb up the rank. How can we expect a honest leader once being a leader is a guarantee of dishonesty and corruption. It is somehow a vicious cycle. How to get out?

Big thanks to All and particularly the current and previous helpful colleagues.

Bài viết hai năm trước trong một lần trên tàu đọc tin cá chết

https://www.livenguide.com/status/2419-le-trung-tinh.html#status-2419

Bài viết hai năm trước trong một lần trên tàu đọc tin cá chết. Không hiểu vì sao không gửi hay đăng đâu hết, nay post lại ở đây vì câu chuyện vẫn còn đó:

Đối thoại với lương tri.

Đã 6 tháng từ ngày cá chết dọc biển Miền Trung, đến nay việc xử lý hậu quả vẫn không đâu ra đâu. 500 triệu USD quá bé nhỏ, không đủ gì cả cho một thảm họa môi trường mà những di hại nó kéo dài nhiều thập kỷ.
Người dân tiếp tục khiếu kiện. Trong bối cảnh đó cá chết tại Hồ Tây Hà Nội, cá chết trên kênh Nhiêu Lộc. Lũ lụt càn quét miền Trung nhấn chìm các tỉnh Quảng Bình, Nghệ An, Hà Tĩnh khi thủy điện xả lũ, nhiều người chết, ruộng đồng mất mát. Tại thành phố Hồ Chí Minh, vài trận mưa lớn đã làm thành phố không phải thành hồ, mà thành những dòng thác lũ, cuốn trôi cả xe máy.
Những người lãnh đạo Việt Nam hiện nay khó có thể chối bỏ trách nhiệm của họ trong việc góp phần gây ra những thảm họa môi trường trên. Họ cũng khó có thể đổ lỗi cho tiền nhiệm khi những lãnh đạo Việt Nam hiện tại cũng cùng một hệ thống chính trị và đã từng nắm những vị trí chủ chốt nhất trong quá khứ, đã đưa ra những quyết định không cân nhắc đến môi trường. Họ có thể biện minh vì nhiều lý do, đó là ưu tiên cho kinh tế, cho lợi ích của người dân. Tạm tin phần nào vào sự biện minh này và bỏ qua nhiều sự tư lợi có thể có từ những quyết định không tường minh, sự khủng khiếp của thảm họa cũng cho thấy họ đã sai.
Còn tệ hơn sai lầm trong quá khứ, đó là cách chính quyền hiện nay xử lý thảm họa, đối xử với người dân. Bằng việc nhận tiền bồi thường một cách vô nguyên tắc, không xử lý đích đáng, ngăn chặn người biểu tình, ngăn chặn người khiếu kiện, họ đã cùng với những người tiền nhiệm, ghi tên vào lịch sử như một trong những người làm suy kiệt nòi giống Việt.
Tuy nhiên bài viết này không nhằm mục đích quy kết trách nhiệm cho một chính quyền, một chế độ, một lãnh đạo nào. Bài viết này chỉ nói đến chúng ta như những con người, những người Việt đảng viên Cộng sản và không đảng viên, những chúng ta và những người quanh chúng ta.
Khi đặt bên cạnh lịch sử của nước Việt Nam, của những con người “dắt dìu nhau vào mũi Cà Mau” trên hành trình muôn thuở tìm kiếm thức ăn và duy trì nòi giống, thì các bàn luận về chế độ, chính quyền, Cộng sản hay không cũng thoắt trở nên không còn nhiều ý nghĩa. Chung quy thì tất cả chúng ta 90 triệu người Việt, không đảng viên hay 4 triệu đảng viên Cộng sản đều là những con người, cư xử, sinh hoạt, duy trì nòi giống và ai cũng mong muốn để lại một môi trường nếu không tốt hơn thì cũng không gây hại hay gây chết cho những đứa con và đứa cháu của mình.
Không phải đảng viên nào cũng có nhà cửa và đưa con cháu ra ở nước ngoài. Rất nhiều đảng viên cũng đã, đang và sẽ hít cùng một không khí Việt Nam, uống từ cùng một nguồn nước, ăn cá biển, chấm nước mắm trên dải đất hình chữ S bên bờ Biển Đông.
Bài viết này không nói về những đảng viên xa xôi như những khái niệm đại diện cho chế độ độc đảng mà họ đang tham gia, mà về những đảng viên-con người quanh ta. Con của họ có thể học cùng trường với cháu của chúng ta, và đôi khi họp phụ huynh hay cà phê cùng nhau chúng ta cũng chia sẻ nhau về chuyện học hành và tương lai của các cháu. Những đảng viên đó là người anh trong họ, là bà con bên vợ, là ông chú đã cho ta mượn tiền làm nhà, là người bạn học cùng lớp mà ta đã từng thầm thán phục một biệt tài nào đó, hay thậm chí là chính chúng ta?
Các anh, các chị nghĩ gì khi đảng cầm quyền mà anh chị tham gia đang tàn phá đất nước này, đang làm suy kiệt nòi giống, tiếp tay bơm độc tố vào căn nhà của con cháu của anh chị và của 90 triệu người dân Việt? Xin nhắc lại anh chị là những người quanh tôi, chia sẻ vận mệnh đất nước Việt Nam, con cháu anh chị cũng sẽ ở Việt Nam và hít thở và lãnh hậu quả từ cách hành xử này.
Chúng ta đừng nói về Việt Tân, về dân chủ, đa nguyên đa đảng hay ổn định chính trị xã hội để phát triển kinh tế, về vv và vv nhiều thứ khác. Những thứ đó không có nghĩa lý gì khi môi trường sống của chúng ta bị đe dọa, và chúng ta, và tệ hơn nữa là con cháu chúng ta đối mặt với ung thư, dị dạng?
Các anh chị có vô can không khi quyết định việc này là của người khác. Không, bằng sự im lặng, các anh chị không vô can. Các anh chị vẫn họp chi bộ, vẫn đọc và nghe những nghị quyết, vẫn vận động quần chúng đừng nghe dụ dỗ của kẻ xấu làm mất ổn định. Các anh chị vẫn ngăn cản người ta biểu tình về cá chết, các anh chị vẫn cấm học sinh đi biểu tình, các anh chị vẫn cho thôi việc nhân viên nói về cá chết, các anh chị vẫn tham gia những đội an ninh đạp vào mặt người dân, các anh chị vẫn lên mạng chọc khuấy chỗ này chỗ kia để đánh lạc hướng, để quy chụp.
Tôi không kết tội hay quy kết trách nhiệm, tôi chỉ hỏi khi ngôi nhà của con cháu anh chị đang ngày càng nhiều độc chất, trong một đất nước được lãnh đạo toàn diện bởi tổ chức chính trị các anh chị đang tham gia, các anh chị nghĩ gì?

Tôi đến thăm đền Thomas Jefferson

https://www.livenguide.com/status/2343-le-trung-tinh.html#status-2343

Tôi đến thăm đền Thomas Jefferson khoảng 7h sáng sớm một ngày cuối tuần bằng xe đạp, đi qua các cây cầu đá bắt qua các dòng sông nhỏ để vào khu tưởng niệm. Tiếc là bấy giờ đã vào giữa hè, vì khi đầu mùa xuân hoa đào quanh đây nở rộ, hồng đến nao lòng. Cũng nói thêm cho những người muốn đi dạo DC rằng xe đạp là một lựa chọn kinh tế và thú vị. Khoảng chừng dưới 10 USD là các bạn có thể dùng xe đạp thoải mái, và nên vậy, vì dù đã đi bộ chạy bộ khắp nơi, tôi thấy không nên làm khổ đôi chân mình quá đáng ở DC, nơi công trình nào cũng to lớn và cách khá xa nhau.

Đền tưởng niệm Thomas Jefferson, người viết tuyên ngôn độc lập và cũng là tổng thống thứ ba của Hoa Kỳ, nằm hơi lệch qua bên ngoài khu National Mall, khu tưởng niệm quốc gia của thủ đô Washington DC. Đền nằm soi bóng trên một hồ nước lớn, giáp ranh với dòng sông Potomac. Đền được xây dựng theo kiến trúc Tân Cổ điển (Neoclassical), cấu trúc chủ đạo hình tròn, mái cầu, bao quanh là một dãy cột cẩm thạch cao to một người ôm không hết. Bên trong đền, tượng Thomas Jefferson cao lừng lững chính giữa, 4 phía là những bức tường cao ghi lại những lời bất hủ của ông trong bản tuyên ngôn độc lập.

Dầu đến sớm, trước tôi đã có một đoàn khách China gồm những ông bà khá lớn tuổi đi dạo quanh đền, chụp hình, và chăm chú ngắm nghía những dòng chữ ghi trên những bức tường cao lớn bên trong đền. Trên bức tường phía Tây Nam là những dòng trích dẫn từ Tuyên ngôn độc lập Mỹ do Thomas Jefferson viết năm 1776, lượt dịch trích đoạn qua tiếng Việt như sau:

“Chúng ta cho rằng những sự thật sau là hiển nhiên, rằng tất cả mọi người đều được tạo ra bình đẳng, rằng họ được ưu ái bởi Đấng Tạo Hóa bằng những quyền không thể thay đổi được, trong số đó có quyền sống, tự do và mưu cầu hạnh phúc, để đảm bảo các quyền này các chính quyền đã được con người tạo dựng nên. Chúng tôi … long trọng công bố và tuyên bố rằng những thuộc địa này có quyền và phải là các quốc gia tự do và độc lập…”

Các bức tường khác cũng ghi những lời khá tương tự trích từ những văn bản bất hủ khác, ca ngợi sự vĩ đại của Đấng Tạo Hóa trong việc xác lập các quyền tự do, mưu cầu hạnh phúc, tự do tín ngưỡng và bình đẳng giữa người với người như những người anh em.

Cũng như tôi, những du khách China chụp hình từng bức tường một và sau đó đứng nhìn, đọc chăm chú từng bức, và lặng yên suy nghĩ trong không khí tĩnh mịch và trong lành buổi sáng.

Sau khi xem hết các bức tường, tôi lặng lẽ nhìn ra ngoài, xa xa là dòng sông Potomac, tự nhiên suy nghĩ không biết những du khách China đó đang nghĩ gì. Tôi cũng không biết họ cảm nhận thế nào về Thượng Đế, về Đấng Tạo Hóa, về những quyền tự do, bình đẳng mà Đấng Tạo Hóa đã tạo lập và gìn giữ cho các người con của mình, những người- con-mang-tên-loài-người. Và không biết họ so sánh và dung hòa như thế nào vũ trụ quan phương Tây kể trên với cách giải thích từ nhiều nghìn năm nay, thậm chí có thể cho cả đến nay, của nước Trung Hoa nơi vua được gọi là con của Trời. Dưới vua hay giai tầng thống trị là biết bao thần dân, trong đó có lẽ có nhiều người trong số các du khách kia, với sứ mệnh duy nhất là tôn kính và phục tùng, ít nhất là về mặt chính trị.

Có lẽ tôi cũng không quan tâm đến những điều trên làm gì nếu không vì ở Việt Nam nhiều người đã và đang nhìn vào kiểu cách kể trên ở China một cách ngưỡng mộ. Những người này muốn hướng đến, hay áp dụng một cách tạm thời, cách thức của China để nâng dần mức sống và dân trí của người dân bị trị. Họ có thể cũng đã nhận ra, nhưng vẫn không chấp nhận, rằng khoảng cách, ít nhất về mức sống, giữa những người của tổ chức/đảng lãnh đạo cùng thận thuộc họ và biết bao người dân còn lại không giảm đi mà thậm chí còn tăng lên rất nhiều. Để rồi đến một lúc nào đó phương cách cai trị còn sót lại là áp đặt, đàn áp và áp dụng những phương pháp làm cho những người bị trị dễ bảo hơn.

Sẽ không có nâng dần lên hay giảm dần khoảng cách, nếu từng người trong chúng ta không có niềm tin vào con người, vào sự bình đẳng, vào khả năng, vào sự sáng tạo có được từ tự do của từng con người.

Giải quyết điều này là vấn đề của tất cả người Việt. Tuy nhiên trọng trách lớn nằm trong tay những người lãnh đạo, họ cần có sự dũng cảm và thẳng thắn. Là những người quyết định, họ không thể giải bài toán nếu đặt trên những nền tảng giá trị sai cùng với những mục đích không đúng. Và những nền tảng sai và mục đích sai đó kéo họ xa khỏi thế giới của nhân văn để đi vào quỹ đạo của sự lệ thuộc một cách tự nhiên vào China. Dầu họ có đi dây, có chơi với tất cả thể giới, có đối tác chiến lược và toàn diện với tất cả các nước khác.

Không nước nào có thể áp đặt cho Việt Nam bất cứ suy nghĩ hay cách thức nào nếu chúng ta tin yêu vào con người và sự quý giá của từng con người. Niềm tin đó trong một khuôn khổ luật pháp rõ ràng và nghiêm minh sẽ nâng từng con người lên, và cả đất nước lên.

Vấn đề không phải thoát khỏi China, càng không phải là chống lại China. Vấn đề là chúng ta có thể đi theo cách-của-chúng-ta, và người Việt hoàn toàn có thể và có nhiều điều kiện tốt để làm điều đó. Nếu muốn China có thể đi theo và đi cùng chúng ta, nhưng đó là lựa chọn của họ.

Tôi và các du khách China chụp giúp cho nhau vài tấm hình, bập bẹ với nhau vài câu vừa tiếng Hoa vừa tiếng Anh. Tôi chia sẻ kinh nghiệm đi xe đạp ở DC với họ, có lẽ họ không cần vì cả đoàn đi xe car một người lái. Nhưng biết đâu trong tương lai họ không muốn một chút tự do?
Sau khi chào chia tay nhau, tôi lại tiếp tục lên xe đạp rong ruổi thủ đô nước Mỹ.

Tôi bước ra khỏi con hẻm nhỏ trên đường Đặng Tất

https://www.livenguide.com/status/2200-le-trung-tinh.html#status-2200

Tôi bước ra khỏi con hẻm nhỏ trên đường Đặng Tất. Nhìn quanh, ngoắc một Grab bike. Buổi tối, đi xe ôm cũng là một cách ngắm thành phố và nghe gió biển.
-Anh chắc không phải dân ở đây? Anh tài xế xe ôm bắt chuyện.
-Không. Tôi trả lời nhát gừng
-Đi du lịch Nha Trang hả anh?
-Uh huh. Tôi đến đây thăm nhà chị Như Quỳnh. Anh biết cô Như Quỳnh không? Thấy anh Grab có vẻ muốn nói chuyện, tôi cũng hỏi thử.
-À Nhật Quỳnh ở đài KTV?
-Không. Mà cô Nhật Quỳnh là ai vậy?
-Biên tập viên đài Khánh Hoà đó anh. Tôi coi TV nên biết thôi.
-Không. Tôi thăm nhà cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Tôi nói rõ từng chữ.
-À, cô Như Quỳnh. Có phải cái cô bị bắt vì làm cái gì đó không. Anh Grab bike hỏi.
-Ừ. Cũng không biết sao họ bắt cổ nữa.
-Thì cổ in mấy cái áo Hoàng Sa Trường Sa của Việt Nam, đem bận rồi giơ biểu ngữ ở chùa Long Sơn. Chỗ đó Trung Quốc nhiều lắm. Rồi ở Tháp Bà nữa.
-Vậy có gì sai mà họ bắt vậy cà!?
-Đâu có gì sai anh. Bữa xử cổ báo đài đưa tin quá chừng. Có nhiều luật sư cũng cải lắm, rùm beng nhưng cũng không làm được gì. 10 năm! Cổ cũng đâu có chống ai. Chỉ kiểu như thể hiện tình yêu nước thôi.
-Ừ. Hổng lẽ Trung Quốc bắt cổ? Tôi hỏi.
Anh tài xế không trả lời. Xe chúng tôi đi qua cầu Trần Phú, bên kia là cầu Xóm Bóng như một vệt cắt ngang trên nền trời đêm với ánh đèn lung linh chiếu xuống mặt nước. Gió lồng lộng thổi từ biển qua những bãi cát, trên những hàng dương làm tôi nhớ đến tấm postcard úa vàng với dòng chữ mà tôi không bao giờ quên “Góc biển Nha Trang chiều gió lộng”. Đó là trước năm 1975, Nha Trang tự do và đẹp lạ lùng.
-Trung Quốc bây giờ nhiều lắm anh. Đi đâu cũng gặp. Anh tài xế Grab tiếp tục câu chuyện sau một hồi lâu cả hai chúng tôi im lặng.
-Có thể vậy cũng tốt không anh? Nha Trang là thành phố du lịch mà? Tôi hỏi.
-Tốt gì. Họ vô mua hết đất ở đây. Ở trên Bãi Tiên đó, Trung Quốc mua gần hết. Lập nhà hàng khách sạn rồi muốn làm gì làm, nói gì nói. Anh có biết mấy cái tour không đồng không? Hổm giờ báo đăng quá chừng. Báo hôm qua mới đăng đó.

Tôi im lặng. Anh tài xế xe ôm cũng im lặng, không biết anh đang nghĩ gì. Riêng tôi lan man nghĩ về bé Nấm, về bé Gấu, về cô Tuyết Lan, về Mẹ Nấm, về những khó khăn họ đã trải qua, về những gian nan còn quá nhiều trước mặt. Họ, những con người bình thường và dũng cảm, những người dám cất lên tiếng nói của lương tri dầu bị đánh đập và tù đày, là những người Việt còn niềm tin vào nước Việt và tương lai của nó để ra sức giữ gìn và bảo vệ. Tôi cảm ơn họ.

Tôi trân trọng mời mọi người tham gia Livenguide

https://www.livenguide.com/status/2019-le-trung-tinh.html#status-2019

Tôi trân trọng mời mọi người tham gia Livenguide. Những người viết những bài viết hay, post những tấm hình đẹp, kể những câu chuyện thú vị, nói những lời độc đáo, những người bi quan vì đất nước, lạc quan cho tương lai, những người thay im lặng bằng tiếng thét hay không có gì khác ngoài đối thoại và sự ôn hòa, những người có ngàn likes, hay những người chỉ biết qua avatar là nam hay nữ, những người bắt đầu cuộc tranh đấu bằng nụ cười và kết thúc nó bằng nụ hôn, những người chưa đi đã tới, những người đã đến và đang trở về, những người ở bên kia, những người ở bên này, những người thức về đêm, những người dậy từ sáng sớm, những tóc dài hay những đầu đinh, những bàn tay cầm cuốc, những đôi chân gầy guộc, những chiếc áo ghi hình No U, những giọng hát truyền cảm, những ánh mắt tự do, những bàn tay giơ lên, những bước chân đi tới, Livenguide là của các bạn! https://www.livenguide.com
Có bất cứ câu hỏi nào, mời mọi người ghi ra bên dưới hay trao đổi với tôi trên Livenguide.